Sunday, July 12, 2009

Đập Vỡ Thần Tượng

Câu chuyện Trịnh Kiểm muốn cướp ngôi nhà Lê, sử chép như sau:

“Vua Lê Trung Tông chết không có con, bấy giờ Trịnh Kiểm muốn lên ngôi nhưng còn sợ lòng người không phục nên sai người đến hỏi Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Trạng Trình không trả lời, nhân khi ra thăm chùa, ông nói với chú tiểu: “Giữ chùa thờ Phật thì ăn oản.” Trịnh Kiểm hiểu ý, bèn sai người tìm được một người cháu ông Lê Trừ là anh vua Lê Lợi, đưa lên ngôi, tức là vua Lê Anh Tông. (1)

“Thờ bụt ăn oản” trở thành câu tục ngữ của người Việt, dạy cho người ta một sự khôn ngoan không đứng đắn. Không đứng đắn là vì nếu nhìn vấn đề một cách hợp lý thì ai có công mới có hưởng. Không có công mà có ăn là sai. Người ta cúng một nải chuối lên bàn Phật là để cúng Phật. P hật không ăn mà chỉ ngửi hương hoa phẩm vật cúng, còn chuyện ăn thực, ăn chuối, ăn trái cây, ăn xôi chè là việc của mấy ông thầy chùa, chú tiểu, v.v… Người ta cúng Phật là để tỏ lòng biết ơn, là để cho Phật hưởng vì Phật đã giúp đỡ người đến cúng được mua may bán đắt, phát tài phát lộc, được vợ được chồng, sinh con đẻ cái, như nhiều người, tự “vinh danh” mình là con Phật, nghĩa là cha mẹ ông ta đến chùa “xin con cầu tự.”

Thầy chùa, chú tiểu là người giúp cho người đến cúng, giúp cầu kinh, đọc kinh cầu siêu, cầu an, chớ không ban ơn ban phước được như Phật, nhưng Phật thì không ăn vật phẩm cúng, thầy chùa và chú tiểu ăn nên người ta thấy việc ăn đó là không hợp lý. Tuy không hợp lý, nhưng có lợi thì người ta vẫn làm.

Những người tu hành, đạo Phật hay đạo Thiên Chúa, không ít người làm sai. Sư, thì có “sư hổ mang”, sư “Lỗ rí Thâm ăn thịt chó” (2)… Một số linh mục cũng vậy. Cha, đã đi tu mà còn tham lợi, háo danh, mê gái. Năm 2008, nước Mỹ xôn xao lên vì vị mấy ông linh mục “abuse” trẻ con, bị thưa gởi, phải đền cả bạc trìệu, v.v…

Tuy nhiên, đối với tín đồ, người theo đạo Phật thì cho rằng có sai là sai ở các ông sư, các thầy, không sai ở Phật bao giờ. Đối với đạo Thiên Chúa, có sai là sai ở các ông linh mục, giám mục, thậm chí ở cả ông giáo hoàng, nhưng Chúa thì không bao giờ sai.

Người ta có thể chống thầy, chống cha, nhưng tín đồ không chống Chúa, chống Phật.

Liên hệ đến sự kiên nầy, chúng ta thấy gì khi Việt Cộng đưa ông Hồ Chí Minh vào thờ trong chùa, như thờ một ông Phật. Việc làm đó có ý nghĩa và mục đích gì?

Việt Cộng đã bày trò “suy tôn lãnh tụ”, vẽ vời, tô đắp Hồ Chí Minh thành một “Cha già của dân tộc.” Thế chưa đủ, bây giờ chúng muốn “thần thánh hóa” Hồ Chí Minh biến Hồ thành một ông Phật đem thờ trên chùa. Việc thờ ông Hồ Chí Minh hiện nay, chỉ là bước đầu, ở những chùa quốc doanh, sư mô ở đó phần đông là Việt Cộng, đảng viên. Mai đây, theo đúng sách lược, thăm dò dân chúng, nếu sự chống đối không mạnh, không dữ thỉ nhiều chùa hay hầu hết đều “được lệnh” thờ “Phật Hồ Chí Minh” trên chùa.

Việt Cộng không ngần ngại gì khi làm việc nầy. Ông Trần Hưng Đạo được dân chúng tôn vinh làm bậc thánh - Đức Thánh Trần - Hồ Chí Minh từng làm thơ gọi ông Trần Hưng Đạo bằng “bác” (Bác tôi, tôi bác vốn anh hùng) thì tôn vinh Hồ Chí Minh thành thánh, thành Phật không được hay sao?!

Thờ “Phật Hồ Chí Minh” ở chùa nên oản thì các ông sư chú tiểu theo Cộng hưởng lợi không bao nhiêu, nhiều lắm là năm ba chén chè, ít nải chuối, hoa quả. Tuy nhiên, nếu dân chúng thờ “Phật Hồ Chí Minh” thì cái đại lợi là đảng CộngSản Việt Nam hưởng.

Việt cộng hiểu tâm lý quần chúng. Vì tôn thờ ông “Phật Hồ Chí Minh” nên người ta sẽ không chống đảng, sẽ ủng hộ đảng, bỏ phiếu cho đảng. Cái lợi đó lớn lắm. Còn nếu như có đảng viên sai lầm, tham nhũng, hối hộ, cửa quyền, cướp đất thì đó là cái sai của đảng viên đó, đâu phải là cái sai của đảng do ông “Phật Hồ Chí Minh” đẻ ra, dựng nên, nó cũng giống như cái sai của các ông thầy chùa, các ông cha vậy. Phật và Chúa đâu có sai!

Đòn phép của Cộng Sản ghê gớm là ở chỗ đó.

Tục ngữ ta có câu: “Đánh dập đầu rắn” hoặc “Nhổ cỏ nhổ tận rễ.”

Con rắn Việt cộng đầu là cái gì? Nằm ở đâu?

Cái đầu rắn Việt Cộng là “Bộ Chính Trị”?

Chưa đúng hẵn. Cái đầu rắn nằm ở “Bắc Bộ Phủ”. Nói “Bắc Bộ Phủ” là nói chung, là bao gồm bộ chính trị của đảng Việt Cộng và cả Hồ Chí Minh ở đó.

Như vậy, đập vỡ bộ chính trị đảng Việt cộng là quan trọng, nhưng phải nhớ rằng “Đập Vỡ Thần Tượng Hồ Chí Minh” còn quan trọng hơn.

Đập vỡ thần tượng Hồ Chí Minh là đập vỡ y ra, nêu ra những cái xấu của y cho mọi người biết, mọi người thấy, để mọi người biết rằng y không xứng làm người thì sao có thể sùng bái y như một ông Phật.

Kể sơ lược, Hồ Chí Minh có những tội ác sau:

1)- Hồ Chí Minh qua Pháp là vì thất chí mà đi, vì thân phụ ông ta say rượu đánh chét dân, bị cách chức, tức là bị đuổi khỏi chốn quan trường.

2)- Khi sang Pháp, y xin vào học ở trường Thuộc Địa để ra làm quan, như thế là y muốn làm tay sai cho Pháp.

3)- Ở Paris, y được các cụ luật sư Phan Văn Trường, cụ Phan Chu Trinh, kỹ sư Nguyễn Thế Truyền giúp đỡ, nhưng sau đó, vì y nói xấu những người nầy nên người ta coi y là tên phản phúc.

4)- Y sang Nga, theo Cộng Sản là chịu làm tay sai cho quốc tế.

5)- Năm 1925, y cùng Lâm Đức Thụ bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp, vừa để giành quyền lãnh đạo số thanh niên yêu nước đang sống ở Quảng Châu, sau khi họ bị Nhật đuổi ra khỏi hai trường Đồng Văn và Chấn Võ, vừa được lãnh 250 vạn quan tiền thưởng của thực dân Pháp.

6)- Y đem đảng Cộng Sản Việt Nam làm tay sai cho Nga - Tầu.

7)- Y tiêu diệt các đảng phái quốc gia và những người yêu nước nhưng không theo Cộng Sản để thành lập một chế độ độc tài đảng trị.

8)- Y phát động “Cải Cách Ruộng Đất”, giết chết hàng trăm ngàn người.

9)- Y phát động xâm lăng miền Nam, gây chiến tranh khiến hàng triệu người chết oan.

Về đời tư:

1)- Y có vợ Nga rồi bỏ.

2)- Y cướp Nguyễn Thị Minh Khai, vợ đồng chí của y là Lê Hồng Phong.

3)- Y có vợ Tầu rồi bỏ (Tăng Tuyết Minh)

4)- Y lập mưu giết Trần Phú và Lê Hồng Phong để nắm quyền lãnh đạo đảng Việt Cộng.

5)- Y gian dâm với một người đàn bà Nùng đã có chồng, đẻ ra Nông Đức Mạnh.

6)- Y lấy Nông Thị Xuân có con rồi cho giết thị.

7) Y lấy Nông Thị Xuân có con, không nhận là con, đem cho người khác nuôi.

Tôi chỉ nhớ đại khái rồi ghi lại, chưa nghiên cứu lại cho tường tận, đầy đủ. Xin quí độc giả hoặc các nhà văn, chính trị khác bổ sung.

Hiện nay, ở trong nước, làm gì thì làm, không được “đụng” tới ông Hồ Chí Minh. Có hai người viết Hồ Chí Minh. Một là ông Trần Quốc Vượng, nhà viết sử Việt Cộng. Ông Vượng về tận Nam Đàn, Nghệ An để tìm hiểu phanh phui việc ông Nguyễn Sinh Sắc (cha đẻ Hồ Chí Minh) là con hoang của ông Hồ Sĩ Tạo. Ông Tạo léng phéng với Cô Đèn, hơn ông Tạo gần chục tuổi nhưng đẹp và hát hay. Khi cô Đèn có bầu, ông Tạo bèn manh mối gã cho ông già Nguyễn Sinh Nhậm, đã 70 tuổi.

Ông Hồ Sĩ Tạo thi đỗ giải nguyên, (đổ đầu) trường Nghệ, nổi tiếng văn hay chữ tốt. Ông Vượng có tìm được dữ kiện xác nhận ông Hồ Chí Minh thuộc dòng dõi ông Tạo cũng tốt cho ông Hồ Chí Minh thôi. Vì vậy, nên ông Trần Quốc Vượng an toàn, không bị phê bình gì cả.

Trường hợp thứ hai là Kim Hạnh, tổng biên tập báo Tuổi Trẻ, phanh phui vụ ông Hồ lấy cô Nông Thị Xuân, có con hoang là Vũ Trung, làm con nuôi Vũ Kỳ. Việc làm của Kim Hạnh lột mặt nạ Hồ Chí Minh là đạo đức giả, độc ác, bất nhân nên Kim Hạnh bị mất chức.

Ở hải ngoại, những điều tôi nói trên đây về Hồ Chí Minh là bằng thừa. Rất nhiều người biết. Sách báo, phát thanh, truyền hình nói nhiều nên hầu như số đông đều biết cả.

Vấn đề đặt ra là với đồng bào trong nước!

Nếu đồng bào trong nước không biết gì về tội ác của Hồ Chí Minh, chỉ nghe Việt cộng tuyên truyền, đồng bào cũng không thấy ngần ngại khi thấy tượng “Phật Hồ Chí Minh” ngồi chung với các ông Phật khác trên chùa. Trong chiều hướng đó, liệu đồng bào ủng hộ hay chống đảng Việt cộng, tẩy chay hay bỏ phiếu cho chúng khi có bầu cử?

Nếu đồng bào ai ai cũng biết tội ác của Hồ Chí Minh, điều đó rõ ràng bất lợi cho đảng cộng sản, ghét Hồ Chí Minh, đồng bào sẽ chống đảng và sẽ không bỏ phiếu cho chúng, khi có điều kiện.

Như vậy, làm thế nào để đồng bào ai ai cũng biết tội ác của Hồ Chí Minh. Chúng ta phổ biến tài liệu có sẵn ở hải ngoại về trong nước bằng cách nào?

a)- Qua Internet?

Những khó khăn gặp phải là: Số người có Internet hay dùng Internet ở trong nước đông hay ít, chiếm bao nhiêu phần trăm tỷ lệ dân số?

Qua Internet, số đồng bào trong nước khi biết rõ tội ác Hồ Chí Minh, họ có phổ biến cho người khác không? Phổ biến có rộng rãi không và phổ biến bằng cách nào?

b)- Qua báo chí, tài liệu ấn loát, video, CD.

Việc qua lọt sự kiểm soát của Việt cộng tương đối khó khăn. Khi tài liệu về trong nước, phương cách phổ biến tài liệu đó như thế nào?

c)- Qua truyền khẩu.

Kiều bào về nước, nói cho đồng bào trong nước nghe tội ác của Hồ Chí Minh. Những câu hỏi kế tiếp là:

- Có bao nhiêu người về trong nước kể tội ác Hồ Chí Minh cho đồng bào nghe?

- Có bao nhiêu đồng bào trong nước ưa nghe, chịu nghe những câu chuyện về tội ác của Hồ?

Đồng bào ở hải ngoại, các tổ chức chống Cộng của đồng bào hải ngoài, có chính sách, kế hoạch về việc phổ biến, tuyên truyền về tội ác của Hồ Chí Minh cho đồng bào quốc nội không?

Các tổ chức chống Cộng ở hải ngoại có thấy cần phải có kế hoạch, sách lược đập vỡ thần tượng Hồ Chí Minh không?

Nếu có thì ở hải ngoại có sự thống nhứt về kế hoạch và chương trình hành động hay chưa?

Nếu chúng ta không tiến vào, Việt cộng sẽ tấn công ra! Điều đó là khẳng định

Việt cộng đang cố sức banh trướng ra tới cộng đồng người Việt hải ngoại bằng mọi phương cách, trong khi chúng ta chưa đập nát được đầu rắn. Nhìn chung, người Việt hải ngoại chưa thống nhất hành động, chưa có một chính sách chung, một đường lối chung để có những hoạt động trong nước, đi sâu vào dân chúng, phổ biến tuyên truyền cho đồng bào thấy tội ác của Hồ Chí Minh, không đáng cho đồng bào kính trọng tôn sùng.

Ngược lại, bao giờ ở hải ngoại nầy, nhiều người sẽ được Việt cộng sai làm như Trần Trường: Treo cờ đỏ và hình Hồ Chí Minh!!!

Hoàng Long Hải

(1) Vài tài liệu khác, ghi như sau:

Tại Thăng Long, thời ấy chúa Trịnh cũng ra sức ức hiếp vua Lê và muốn phế bỏ, liền cho người hỏi ý kiến Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ông không trả lời và lẳng lặng dẫn sứ giả ra thăm chùa và nói với nhà sư: "Giữ chùa thờ Phật thì ăn oản", ngụ ý muốn khuyên chúa Trịnh cứ tôn phò nhà Lê thì quyền hành tất giữ được. Nếu tự ý phế lập sẽ dẫn đến binh đao.

Khi Lê Trung Tông mất, Trịnh muốn nhân dịp này để nhà Trịnh thay hẳn nhà Lê, vì thực chất nhà vua chỉ là hư vị, mọi công lao trung hưng và quyền bính đều ở trong tay họ Trịnh cả. Trịnh Kiểm hỏi ý, Phùng Khắc Khoan lúng túng không biết trả lời thế nào, liền bí mật phái sứ giả ra Hải Dương hỏi ý kiến Trạng Trình.

Người được cử đi về kể lại:

- Quan Trạng không bảo ban gì cả. Ngài cũng không có thư hồi đáp. Phùng Khắc Khoan gặng tới:

- Thế ông được quan Trạng tiếp đãi ra sao? Và những câu quan Trạng nói ông còn nhớ kỹ không?

Người được cử đi lắc đầu:

- Dạ, ngài Trạng tiếp đãi rất chu đáo. Nhưng ngoài những câu giao tế bình thường, ngài chẳng nói gì hết. Chỉ trong lúc nhấp chén trà với tôi, quan Trạng có bảo người nhà một câu không ăn nhập gì vào câu chuyện cả!

- Là câu gì thế? Phùng Khắc Khoan thắc mắc.

Người đàn ông đáp sau một thoáng ngẫm nghĩ:

- Quan ngài bảo: “Năm nay thóc giống không tốt, chúng bay nên tìm thóc cũ mà gieo mạ”.

- Phùng Khắc Khoan mừng rỡ bảo:

- Đó chính là lời Trạng nói với chúng ta đấy. Đâu, ông cố nhớ lại ngài Trạng còn nói gì thêm không?

- Dạ nếu thế thì có chuyện này. Vừa cạn tuần trà xong, ngài Trạng đứng lên, xin ra chùa thắp hương. Tôi giữ lễ, xin phép đi theo, đến cửa chùa, nhà sư ra đón. Trạng bảo nhà sư: “Giữ chùa, thờ Phật thì được ăn oản”.

(2) Lỗ Trí Thâm tên thật là Lỗ Đạt, vốn làm chức Đề hạt ở Đông Kinh, được mô tả là người lực lưỡng, mặt tròn tai lớn, mũi thẳng mồm vuông, hai bên mép có một hàng râu xoăn xoăn, mình cao tám thước, vai rộng đầy ôm, cách ăn mặc ra dáng một tay quan võ. Ông quen biết với Cửu Văn Long-Sử Tiến, Đả Hổ Tướng-Lý Trung, Tiểu Bá Vương-Chu Thông, vì giết Trấn Quan Tây-Trịnh Đồ nên bị truy nã, phải cắt tóc đi tu trên núi Ngũ Đài Sơn, làm môn đệ của trưởng lão Trí Chân.

Ông có sức khỏe cường tráng, nhổ bật gốc dương liễu ở trước chùa Trấn Quốc. Lâm Xung thấy thế rất mến, hai người kết làm bạn. Lỗ Trí Thâm làm nhiều ơn nghĩa đối với Lâm Xung. Sau này ông cùng Thanh Diện Thú-Dương Chí, Thao Đao Quỷ-Tào Chính cướp chùa Bảo Châu trên núi Nhị Long Sơn, chiêu nạp hảo hán. Về sau tất cả cùng lên Lương Sơn Bạc. Sau khi cùng Võ Tòng bắt sống Phương Lạp, ông và Võ Tòng muốn ở luôn tại chùa Lục Hòa để tu. (Wikipedia)


Sunday, June 28, 2009

Thủ Đọan Cổ Điển Của Trung Quốc Vẫn Ăn Khách

Hiện tượng doanh nhân Trung Quốc vào Việt Nam thu mua nông thuỷ sản với giá cao rồi lũng đoạn chính thị trường Việt Nam bằng nhiều cách.

Thủ đoạn gian dối và mua bán bất chính của họ không được nhà nước ngăn chận bằng các biện pháp cứng rắn đã khiến nhiều nông dân tay trắng và doanh nghiệp phá sản vì không cạnh tranh nổi. Mới đây doanh nhân Trung Quốc lại tràn vào Việt Nam thu mua tôm với giá cao và bán lại cho thị trường với giá rẻ sau khi tái chế. Mặc Lâm phỏng vấn bà Phạm Chi Lan, nguyên tư vấn kinh tế cho Văn Phòng Thủ Tướng, để tìm hiểu thêm chi tiết vấn đề này.

Thủ đoạn gian dối và mua bán bất chính của họ không được nhà nước ngăn chận bằng các biện pháp cứng rắn đã khiến nhiều nông dân tay trắng và doanh nghiệp phá sản vì không cạnh tranh nổi.

Quản lý thị trường quá lỏng lẻo.

Mặc Lâm: Thưa bà, hiện đang xảy ra tình trạng doanh nhân Trung Quốc vào Việt Nam thu mua tôm với giá cao hơn nhiều so với doanh nghiệp trong nước. Sau đó họ pha hoá chất vào để tăng trọng lượng của con tôm và bán ngược vào Việt nam với giá rẻ hơn thị trường. Theo bà thì tình trạng này được nhà nước quản lý ra sao để bảo vệ doanh nghiệp nội địa cũng như sự an toàn thực phẩm cho người dân?

Tôi nghĩ đây trước hết là vấn đề về quản lý nhà nước. Từ khi Việt Nam tham gia WTO thì cũng đồng ý cho tư nhân của các nước có thể vào kinh doanh buôn bán ở Việt Nam

Bà Phạm Chi Lan: Tôi nghĩ đây trước hết là vấn đề về quản lý nhà nước. Từ khi Việt Nam tham gia WTO thì cũng đồng ý cho tư nhân của các nước có thể vào kinh doanh buôn bán ở Việt Nam, nhưng mà tất cả người nước ngoài kể cả người Việt Nam kinh doanh buôn bán đều phải đăng ký với nhà nước theo pháp luật. Thông qua sự đăng ký hoạt động đó thì nhà nước cũng kiểm soát được những hành vi buôn bán của người ta. Những cái gì mà gây phương hại, ví dụ như về môi trường hay tạo ra sự cạnh tranh không lành mạnh mà làm hại cho bất cứ một bên nào đó thì đều có thể bị đưa ra pháp luật để xem xét và xử lý.

Mặc Lâm: Báo chí cho biết là doanh nhân Trung Quốc không phải ai vào Việt Nam kinh doanh cũng có giấy phép. Vai trò quản lý thị trường của nhà nước đã tỏ ra không hiệu quả lắm trong vấn đề này. Bà nghĩ sao về những nhận dịnh như vậy?

Thương lái Trung Quốc vào, vấn đề chính ở đây là họ vào bằng những con đường không chính thức, họ vào kinh doanh ngầm, không chịu sự kiểm soát của ai, không nộp thuế cho nhà nước, và do đó cũng rất khó kiểm soát hành vi của họ.

Bà Phạm Chi Lan: Thương lái Trung Quốc vào, vấn đề chính ở đây là họ vào bằng những con đường không chính thức, họ vào kinh doanh ngầm, không chịu sự kiểm soát của ai, không nộp thuế cho nhà nước, và do đó cũng rất khó kiểm soát hành vi của họ.

Đây là vấn đề lớn mà theo tôi, trước hết là vấn đề quản lý nhà nước lỏng lẻo, chưa triệt để, cho người từ bên ngoài vào, xâm nhập và kinh doanh với mức độ đó. Khi nào các doanh nhân nước ngoài hoạt động ở Việt nam, ví dụ như một số họ cũng làm về kinh doanh, mua các sản phẩm nông sản, thuỷ sản, ví dụ như cà phê chẳng hạn để chế biến rồi xuất khẩu thì họ đều tuân thủ. Nếu họ làm tốt thì không có chuyện gì. Mánh khóe và thủ đoạn.

Mặc Lâm : Dư luận cho là nhà nước vẫn có một sự do dự nào đó đối với các doanh nhân Trung Quốc vì nếu vi phạm cùng một hình thức thì doanh nhân Việt Nam luôn bị xử phạt nặng hơn. Bà có ý kiến gì về việc này?

Bà Phạm Chi Lan : Thật ra thì đối với Việt Nam, trong trường hợp doanh nhân Việt Nam, bất cứ ai làm như vậy mà không có đăng ký kinh doanh thì đều có thể bị phát hiện và bị kỷ luật ngay.

Nhưng mà đối với doanh nhân Trung Quốc họ làm được như vậy thì đây là một điều mà phía Việt Nam, chính quyền các cấp rất cần xem lại cái hoạt động kiểm tra - giám sát của mình như thế nào mà để lọt như vậy.

Các doanh nhân Việt Nam nếu như mà vi phạm nhẹ thì có thể bị xử phạt, mà vi phạm nặng thì thậm chí có thể bị chấm dứt, nhà nước không cho phép tiếp tục kinh doanh nữa. Thì đấy là theo pháp luật chung, ngay cả đối với doanh nhân Việt Nam xưa nay cũng vẫn đều phải tuân thủ điều đó.

Trong trường hợp doanh nhân Việt Nam, mà không có đăng ký kinh doanh thì đều có thể bị phát hiện và bị kỷ luật ngay. Nhưng mà đối với doanh nhân Trung Quốc họ làm được như vậy thì đây là một điều mà phía Việt Nam, chính quyền các cấp rất cần xem lại cái hoạt động kiểm tra - giám sát của mình như thế nào mà để lọt như vậy.

Mặc Lâm: Theo kinh nghiệm của bà thì cách thông thường mà doanh nhân Trung Quốc sử dụng tại Việt Nam là gì?

Bà Phạm Chi Lan: Chính sách họ mua như thế này của nông dân thì có thể trước mắt là họ trả giá cao lên một chút thì người bán tưởng chừng như mình được lời. Nhưng mà xưa nay Việt Nam đã gặp nhiều chuyện với Trung Quốc rồi, tức là lúc đầu họ trả cao nhưng sau đó nếu họ khống chế được thị trường tới một mức độ nhất định thì họ giảm giá xuống đột ngột và họ dừng lại, họ không mua nữa thì lúc bấy giờ người sản xuất, người cung cấp sẽ hết sức là khó khăn.

Câu chuyện đó đã xảy ra khi Việt Nam bán mủ cao su cho Trung Quốc ở biên giới, bán hạt điều, bán trái dưa hấu, vân vân. Đã có rất nhiều bài học xảy ra rồi. Nhưng người nông dân thì trước sau gì họ cũng không được thông tin, không được hướng dẫn đầy đủ, nhiều khi họ ham cái lợi nhỏ trước mắt thì họ vẫn có thể huỷ bỏ hợp đồng đã ký với những doanh nhân khác của Việt Nam và của người nước ngoài khác ở Việt Nam đã ký trước với họ để đi bán cho những thương lái bất chợt đến và trả giá cao hơn.

Trước mắt là họ trả giá cao lên một chút thì người bán tưởng chừng như mình được lời. Nhưng mà xưa nay Việt Nam đã gặp nhiều chuyện với Trung Quốc rồi, tức là lúc đầu họ trả cao nhưng sau đó nếu họ khống chế được thị trường tới một mức độ nhất định thì họ giảm giá xuống đột ngột và họ dừng lại, họ không mua nữa.

Siết chặt quản lý thị trường-Thông tin hướng dẫn nông dân.

Mặc Lâm: Xét về khía cạnh kinh tế thì việc mua bán gian lận này sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam như thế nào, thưa bà?

Bà Phạm Chi Lan: Về mặt kinh tế thì cái cách họ làm như thế này sẽ gây bất lợi rất lớn cho các doanh nhân Việt Nam, cho các nhà máy chế biến của Việt Nam, cho ngành hàng xuất khẩu nói chung, cũng như cho bản thân người nông dân.

Dần dà họ thu mua như vậy thì có thể làm thâm hụt đi cái nguồn cung cấp cho các nhà náy, cho các ngành xuất khẩu vẫn thường làm, và do đó thì xuất khẩu của Việt Nam sẽ có thể bị giảm đi hoặc là khó khăn trong việc đảm bảo những hợp đồng đã thoả thuận với phía bên ngoài.

Câu chuyện đó đã xảy ra khi Việt Nam bán mủ cao su cho Trung Quốc ở biên giới, bán hạt điều, bán trái dưa hấu, vân vân. Đã có rất nhiều bài học xảy ra rồi. Nhưng người nông dân thì trước sau gì họ cũng không được thông tin, không được hướng dẫn đầy đủ, nhiều khi họ ham cái lợi nhỏ trước mắt.

Mặc Lâm: Còn doanh nhân trong nước thì sao, thưa bà?

Bà Phạm Chi Lan: Về phía các doanh nhân Việt Nam hoặc là doanh nghiệp nước ngoài ở Việt Nam cũng không ít người đã bỏ tiền ra đầu tư cho người nông dân để người ta sản xuất cho mình, thế bây giờ lẽ ra theo cam kết hợp đồng thì người nông dân phải cung cấp lại cho người đầu tư ban đầu, nhưng họ lại ham lợi mà đi bán cho người khác thì như vậy là làm cho người đầu tư bị thua thiệt về nhiều đường.

Mặc Lâm: Theo bà thì giải pháp nào cho vấn đề này? Bà nghĩ là có thể thực hiện được ngay từ bây giờ?

Nhà nước phải siết chặt cái quản lý của họ, nhất là đối với những thương lái không có đăng ký từ Trung Quốc như vậy. Hai là cũng rất cần thông tin cho người nông dân biết, huớng dẫn và làm sao nói cho người ta hiểu được rằng làm như vậy là không được, không nên.

Bà Phạm Chi Lan: Theo tôi, bây giờ phải làm chủ yếu là, một là nhà nước phải siết chặt cái quản lý của họ, nhất là đối với những thương lái không có đăng ký từ Trung Quốc như vậy. Hai là cũng rất cần thông tin cho người nông dân biết, huớng dẫn và làm sao nói cho người ta hiểu được rằng làm như vậy là không được, không nên.

Ba là người nông dân Việt Nam nuôi con tôm con cá với những người thu mua, những người doanh nhân đàng hoàng khác mà có đầu tư, có quan hệ thu mua bền lâu với họ từ trước tới nay thì rất cần làm việc lại với nhau và đưa ra những cam kết cho vững chắc hơn.

Và khi một bên vi phạm cam kết thì nhà nước phải can thiệp, phải đứng ra để xử lý, hoặc là có một trọng tài để xử lý. Lâu nay đổ bể hợp đồng giữa nông dân với những người doanh nhân bỏ tiền ra đầu tư hoặc là thu mua thì thường cũng vẫn hay xảy ra nhưng ít đuợc xử lý nghiêm khắc từ phía pháp luật, cho nên nhiều khi chuyện nọ vẫn xảy ra hoài.

Mặc Lâm: Xin cám ơn bà Phạm Chi Lan đã giúp cho chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn ngày hôm nay.

Mặc Lâm, phóng viên đài RFA 2009-06-26.

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Chinese-enterprises-to-buy-and-sell-VN-commodities-with-deceiful-methods-06262009111554.html



Monday, June 15, 2009

Giờ quyết Định Đã Đến

-Lửa thiêu cộng sản đang lan tràn trong nước.

-Chúng ta cần hoạt động hỗ trợ đồng bào trong và ngoài nước quyết liệt hơn.

Chúng ta những người Việt Quốc Gia nhân bản yêu nước đã quyết liệt đấu tranh chống cộng sản Việt Nam (CSVN) từ hơn nửa thế kỷ nay, vì chúng ta biết rằng chế độ cộng sản là một hình thức Thực dân, Đế quốc, Phong kiến, Quân phiệt mới, một chế độ phi nhân độc tài tàn bạo vô nhân đạo gấp trăm ngàn lần những chế độ cũ. Các lãnh tụ cộng sản gian manh tuyên truyền xảo quyệt đưa ra những mục tiêu lừa bịp để lôi cuốn mọi người đi theo ủng hộ chúng cướp chính quyền như: -Nhân dân làm chủ, -Mọi người có quyền bình đẳng, -Lao động theo khả năng hưởng thụ theo nhu cầu, -Không còn giai cấp giầu nghèo, cường hào ác bá, người bóc lột người, -Không còn tư sản tư hữu, mọi của cải tài sản đều thuộc về nhân dân… nhưng do Nhà nước quản lý…?

Gương Liên Xô Nga cho chúng ta thấy là, sau khi có được chính quyền trong tay thì chúng lại dùng phương thức Tập đoàn chuyên chính vô sản độc quyền cai trị đất nước, đàn áp bóc lột sức lao động của toàn dân một cách tàn bạo thâm độc hơn tất cả những Tập đoàn chuyên chính Phong kiến, Thực dân, Quân phiệt mà loài người được biết qua các thời đại phát triển từ sơ khai cho đến nay. Toàn dân trở thành bầy nô lệ tiếp tục lao động khổ cực để phục vụ cho giai cấp lãnh đạo mới là Tập đoàn cộng sản khát máu phi nhân gọi một cách nôm na chính xác là Tập đoàn Tư bản Quân phiệt Phong kiến Đỏ.

Về chính sách và phương pháp chống cộng, chúng ta đã được thừa hưởng tất cả những khảo cứu và phương sách được coi là thuận lý và khoa học nhất do các chính trị gia và triết gia Âu Á nổi tiếng biên soạn hướng dẫn. Mã-Lai-Á và Nam-Dương đã thành công trong việc loại trừ hết cộng sản trên đất nước của họ vào những năm cuối Thập niên 1950. Hoa-Kỳ cũng nhờ đó đã thắng cuộc Chiến Tranh Lạnh vào cuối Thập niên 1980 qua đầu Thập niên 1990, làm tan rã hoàn toàn cái nôi thành trì cộng sản Liên Xô và Đông Âu, đặt Trung cộng vào trạng thái ngất ngư phải xét lại đổi mới theo kinh tế thị trường, Cuba ngắc ngoải, và bây giờ Bắc Hàn và Việt cộng đang đến lượt bước vào thời kỳ khủng hoảng hậu quả của chiến dịch “Diễn biến hoà bình” để giẫy chết.

Sau mốc lịch sử đau thương của đất nước Việt Nam từ ngày Quốc Hận 30-4-1975, một câu hỏi được đặt ra là: Vậy thì tại sao chúng ta cũng đã từng được Hoa Kỳ viện trợ để chống cộng sản, nhưng chúng ta lại thất trận phải bỏ nước ra đi lưu vong nơi xứ lạ quê người từ hơn 30 năm nay, để cho hơn 80 triệu đồng bào Việt Nam ở trong nước phải chịu đựng sự bóc lột tàn bạo của bè lũ bạo quyền Việt cộng còn thậm tệ hơn hoàn cảnh của các nông nô thời Phong kiến Thực dân trước kia?

Nếu can đảm thẳng thắn xét lại những bài học kinh nghiệm đã trải qua, chúng ta phải chân thành mà nhận định rằng: Chúng ta có chính nghiã, không thua cộng sản về mặt tranh luận lý thuyết, nhưng chúng ta đã thua cộng sản vì không phát huy được sáng kiến đem chiến tranh du kích và bạo lực tiêu diệt cộng sản ngay trong lòng xã hội cộng sản như cộng sản đã thực hiện đối với chúng ta, và cũng vì chúng ta quá quân tử, xử thế theo Đạo Trời trọng Nhân Nghiã Lễ Trí Tín, không xảo quyệt lừa bịp tàn bạo vô nhân bất nghiã như cộng sản, nên không thể áp dụng bạo lực một cách bừa bãi phi nhân.

Những điểm yếu khiến chúng ta tạm thua cuộc chiến máu lửa, có thể quy tại 3 lý do:

1.- Một số chính khách lãnh đạo chính phủ Hoa Kỳ trước đây giúp chúng ta chống cộng sản nhưng không muốn chúng ta thắng, vì lợi ích chiến lược toàn cầu của họ là đang trắc nghiệm phương thức tấn công làm tan rã hàng ngũ đối phương cộng sản bằng “Diễn biến hoà bình” ngay trong đất nước Liên Xô, các nước Đông Âu và Trung cộng trong thời gian cuối Thập niên 1960 sang đầu Thập niên 1970, để tránh nguy cơ làm bộc phát chiến tranh nguyên tử. Do đó mọi sáng kiến tấn công của chúng ta vào hậu phương cộng sản Bắc Việt, dù hợp lý và cần thiết đối với hoàn cảnh của Việt Nam lúc bấy giờ, đã không được đồng minh Hoa Kỳ khuyến khích yểm trợ mà còn bị gạt bỏ một cách phũ phàng, bằng lý do là họ viện trợ cho chúng ta để tự vệ chứ không phải để chúng ta đi xâm lăng lãnh thổ miền Bắc Việt Nam để tiêu diệt Việt cộng.

2.- Những người lãnh đạo và các nhóm trí thức, chính khách của chúng ta không chịu cách mạng bản thân, không thích ứng kịp thời theo tiến triển tâm lý xã hội thời đại nguyên tử, vẫn quá câu nệ vào triết lý cai trị theo nhân bản Khổng Nho, nên trở thành lạc hậu lạc lõng không giải quyết thoả đáng kịp thời những đòi hỏi của quảng đại quần chúng, lại không có những quốc sách hữu hiệu hướng dẫn giáo dục, để mọi người sống trong tình trạng tự do quá trớn với tinh thần cầu an hưởng thụ, hoặc không dám áp dụng những biện pháp cứng rắn cần thiết đúng mức khi tình hình đòi hỏi, nên đến lúc xẩy ra cảnh rối loạn hiểm nguy thì không còn cơ hội cứu vãn ổn định được đành buông xuôi.

3.- Chúng ta dễ tự mãn, không chịu tiếp tục khai thác đẩy mạnh thắng lợi đến kết quả cuối cùng, chỉ dồn đối phương vào thế bại nhất thời rồi lơ là không phòng bị, để chúng có thời gian ổn dịnh củng cố lại thế lực, theo chính sách cố hữu “lùi một bước để tiến lên hai bước” do các quan thầy cộng sản quốc tế đã truyền dạy cho chúng, để rồi khi đã ổn định xong chúng lại tung ra những chiêu pháp mới, khiến chúng ta bất ngờ rơi vào thế ứng phó thụ động mất đi khí thế tấn công lúc ban đầu.

Hiện nay, các thế lực chính trị kinh tế thế giới đang hoà hợp cùng Hoa Kỳ đẩy mạnh cuộc chiến “Diễn biến hoà bình” tại vùng Á Châu Thái-Bình-Dương để khai thác thu lợi tối đa cho quốc gia dân tộc của họ. Và cũng nhờ thế mà tại Việt nam hiện nay, đồng bào ở trong nước cũng đang dũng cảm lợi dụng thời thế đứng lên đấu tranh chống bạo quyền Việt cộng để đòi quyền sống, đòi công bằng xã hội, đòi tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng, tư do phát biểu và hội họp…

Đây là thời cơ thuận lợi nhất cho chúng ta sát cánh bên nhau thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa các chương trình hành động vận động thế giới hỗ trợ cho đồng bào trong nước, vùng lên mạnh mẽ hơn nữa để sớm đạt được thành quả sau cùng là loại trừ hẳn được bạo quyền Việt cộng và đảng CSVN ra khỏi chính trường Việt Nam, để toàn dân tộc Việt Nam có được cuộc sống ấm no hạnh phúc với mọi quyền căn bản của con người được tôn trọng và bảo vệ bình đẳng, mà chúng ta đã dấn thân hành động nhưng chưa đạt được kết quả mong muốn suốt từ mấy chục năm qua.

Để thực hiện được điều này, chúng ta phải xét lại những hoạt động chính yếu mà chúng ta đã và đang làm xưa nay, để phối hợp đẩy mạnh liên tục hơn nữa là:

1.-Cập nhật hoá và gửi thêm những bằng chứng xác thực cụ thể mới nhất về những hành động vi phạm nhân quyền của bạo quyền Việt cộng trong mọi hoàn cảnh sinh hoạt xã hội đối với đồng bào Việt Nam ở trong nước, đến đại diện các quốc gia thuộc tổ chức Liên Hiệp Quốc, đến các cơ quan Lập pháp của tất cả các nước trên Thế giới, nhằm vận động làm thức tỉnh lương tri nhân đạo của họ để họ áp lực cơ quan Hành pháp của nước họ chấm dứt giao thương cũng như yểm trợ phát triển cho bạo quyền Việt cộng. Bởi vì mọi chương trình trợ giúp của quốc tế gửi vào Việt nam cho đến nay, đều bị Tập đoàn bạo quyền Việt cộng các cấp ăn chặn để làm giầu sống phè phỡn xa hoa và tiếp tục cấu kết với nhau củng cố uy quyền dùng bạo lực đàn áp bóc lột nhân dân, chứ quảng đại quần chúng dân tộc Việt Nam chẳng được tiếp giúp gì đáng kể, mà vẫn phải thường xuyên sống lam lũ khổ cực còn hơn dưới các thời Phong kiến Thực dân cai trị trước kia. Những hành động nhân đạo không được ban bố đúng nơi hợp với nhu cầu sẽ là tiếp tay với tội ác.

2.- Mỗi đoàn thể tuỳ theo khả năng và phương cách hành động riêng, hãy gia tăng nỗ lực yểm trợ thực tiễn cho đồng bào của chúng ta ở trong nước về mọi phương diện, để họ vững lòng không chùn bước tiếp tục vùng lên theo dây chuyền tại khắp mọi nơi và trong mọi lãnh vực, để dồn bạo quyền Việt cộng mọi cấp vào thế cùng không chịu đựng nổi phải rút lui giải thể trả lại cho toàn dân tộc Việt quyền tự chủ lựa chọn chế độ chính trị dân chủ thật sự không cộng sản như mong muốn.

3.- Các đoàn thể đấu tranh nơi hải ngoại đang có những nhóm vệ tinh hoạt động ở trong nước Việt Nam, hãy tăng cường cài thêm người vào hoà đồng hoạt động trong các tổ chức ngoại vi của bạo quyền Việt cộng, trong các đảng bộ quân đội nhân dân, công an nhân dân, cơ quan hành chánh trung ương và địa phương trong cả nước, để lôi cuốn thúc đẩy các phần tử này tự phát đứng lên sát cánh cùng đồng bào đấu tranh lật đổ bạo quyền, y như các đảng viên cộng sản và nhân dân các nước trong khối Liên Xô Nga và Đông Âu đã làm vào cuối Thập niên 1980 sang đầu Thập niên 1990 trong thế kỷ 20 vừa qua trên đất nước của họ.

4.- Và đặc biệt, các đoàn thể cũng nên dồn mọi nỗ lực vào cuộc vận động tất cả đồng hương Việt Nam đang sống trên toàn thế giới và quảng đại quần chúng địa phương nơi mình cư ngụ, quyết liệt tẩy chay không tiêu thụ các sản phẩm vật dụng do Việt cộng xuất khẩu dưới bất cứ nhãn hiệu nào, của cộng hoà xã hội chủ nghiã Việt Nam hay của các công ty ngoại quốc hợp doanh với Việt cộng sản xuất. Việc làm này nhằm mục đích cắt nguồn cung cấp ngoại tệ cho Việt cộng dùng nuôi dưỡng các cơ sở Việt cộng hoạt động tuyên truyền lừa bịp xảo quyệt nơi hải ngoại để giúp cho chế độ vô nhân của chúng được sinh tồn tiếp tục hại dân bán nước.

Dĩ nhiên còn rất nhiều việc khác nữa cần phải thực hiện, nhưng trên đây chỉ là những đề nghị hành động tối thiểu cấp thiết để chúng ta dồn trọng tâm nỗ lực thực hiện ưu tiên.

Hy vọng kết quả của những việc làm này sẽ là nguồn nhiên liệu thiết yếu hỗ trợ cho lửa thiêng ở trong nước bùng mạnh liên tục quyết liệt rộng khắp trên đất nước Việt Nam, để nhanh chóng đốt cháy Tập đoàn Việt cộng Mafia Tư bản Thực dân Phong kiến Quân phiệt Đỏ sớm tan thành tro bụi, cho toàn dân tộc Việt Nam thoát khỏi ách cai trị bạo tàn vô nhân phi nghiã của chúng từ suốt hơn nửa Thế kỷ nay.

Cầu xin Ơn Trên, Trời, Phật, và Anh Linh các Anh Hùng Liệt Nữ dòng giống Tiên Rồng Việt Nam phù trợ cho tất cả chúng ta.

06/14/2009.

Nguyễn Huy Hùng

Cựu Đại Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà

Phụ tá Tổng cục trưởng Chiến tranh chính trị kiêm Chủ nhiệm Nhật báo Tiền Tuyến.

Cựu tù nhân chính trị, 13 năm lao động khổ sai trong các trại tập trung cải tạo của Đảng Việt cộng và bạo quyền Xã hội Chủ nghiã Việt Nam từ sau ngày Quốc hận 30-4-1975.